Chương 1: Chiếc giường cho Hoàng tử Briar
Chiếc móc sắt trống không. Tôi chèn một chiếc ủng vào cú đúp phục vụ, chiếc kia tì lên thớ gỗ ấm phía trong phòng khiêu vũ, còn hoàng hôn ép đồng xu xám cuối cùng qua khe hẹp trên đầu tôi. Bên kia lớp gỗ, John Dominguez hô vòng xoay đăng quang. Bốn mươi đôi hài lướt sang trái. Năm đường may cửa đáp lại dưới lòng bàn chân tôi. Nhà Briar kéo những bức tường vào rồi lại đẩy ra, chậm chạp và ẩm ướt, trong khi tôi bị nhét giữa chúng.
Một đĩa kiểm đếm màu đen lẽ ra phải treo trên chiếc móc ấy. Nó chỉ được tháo khỏi xe Cho ăn lúc hoàng hôn sau khi tăng trưởng chết đã tới Hầm gốc. Không có đĩa nghĩa là chưa giao hàng. Chưa giao hàng nghĩa là một ngôi nhà đói, đầy những người đã diện đồ dự bữa tối. Dù vậy, tôi vẫn rướn xa hơn và quệt các khớp ngón tay lên mặt sắt trơ trụi. Chiếc móc cho tôi đúng thứ tiền công cung đình vẫn thường cho một phàm nhân: chẳng gì cả, cộng thêm một vết rách da.
Tôi bỏ tuyến kiểm tra, bò bằng cả hai tay lẫn đầu gối về phía tấm vách phục vụ. Bức tường hẹp lại ở cú đúp thứ ba. Hơi nóng dán ca làm việc vào sống lưng tôi, còn thớ gỗ đã mềm đến mức in được dấu lòng bàn tay. Phía bên kia, tiếng đàn viol leo lên thành một cơn cuồng loạn nhỏ nhoi, tươi sáng. Đám quý tộc reo hò. Lụa màu mận và vải dệt chỉ vàng lướt qua các khe quan sát thành từng lát, tất cả da thịt ấm nóng ấy được gói ghém thật đẹp cho Nhà Briar.
Joshua Johnson đang đợi bên kia tấm lưới. Tất nhiên là vậy. Vị vua tương lai đã tìm đúng tấm vách duy nhất nằm giữa tôi và cầu thang nhiên liệu; anh ta tựa vào đó trong nhung đen và vàng dát búa, như thể bao thế hệ gia nhân đã trồng nó lên chỉ để đỡ vai mình. Đôi mắt hổ phách của anh ta bắt gặp mắt tôi qua lớp lưới chạm. Một chiếc nhẫn đã bị xoay mặt vào trong, ép lên lòng bàn tay anh ta.
“Mở tấm vách ra.”
Nụ cười của anh ta hiện lên gọn ghẽ và uể oải. “Có vẻ hoàng gia đã để lạc một gia nhân. Cứ đóng.”
Tấm vách siết chặt trong khung. Dòng máu hoàng gia có thể bảo một bộ phận sẵn có của Nhà Briar phải đi đâu, và Joshua thích dùng món quà này vào những việc có thể khiến cả cái chặn cửa cũng phải hổ thẹn. Tôi áp phẳng lòng bàn tay trần lên thớ gỗ cạnh tay anh ta. Gỗ đã nóng quá mức sốt. Tệ hơn, nó đang hút nhiệt từ da anh ta; sắc đồng nhạt quanh những chiếc nhẫn phai dần sang xám.
“Xe cho ăn chưa bao giờ tới được hầm,” tôi nói. “Nếu anh giữ tôi ở đây, phòng khiêu vũ sẽ ăn khách của anh trước khi nó nhận ra vương miện của anh.”
“Cô lo lắng thật đảm đang.” Ánh mắt anh ta hạ xuống tay tôi. Nụ cười vẫn nguyên, nhưng anh ta rút các ngón tay khỏi tấm vách. “Hẳn công việc nội trợ lừng danh của Nhà Briar phải có cả một cây lau nhà thứ hai chứ.”
Một dây đàn trầm ngân lên bên kia tường. Dưới nốt nhạc là một tiếng gõ bằng gỗ, sâu đến mức làm răng tôi rung lên. Một cánh cửa ngoài đã khép kín. Còn bốn. “Mở cầu thang nhiên liệu ra, Joshua.”
Anh ta quan sát tôi với vẻ hứng thú vốn chỉ dành cho một người sắp tự làm bẽ mặt mình. Tôi căm ghét ánh mắt ấy. Đường nét thanh gọn nơi miệng anh ta là một vấn đề riêng, bởi vậy hoàn toàn không liên quan đến anh ta. “Ở trong tường mà cô cũng biết là cầu thang nào sao, Deb? Nghe gần như có ích đấy.”
Thớ gỗ lõm xuống dưới lòng bàn tay tôi. Nó ngoạm mất một ngụm hơi ấm, nhanh và tham lam. Joshua thấy các ngón tay tôi giật lên. Bàn tay anh ta khép quanh chiếc nhẫn đã xoay vào trong. Rồi anh ta nói, giọng không còn chút nhạc tính cung đình nào: “Mở.”
Tấm vách gần các vũ công nhất bật tung. Dĩ nhiên anh ta chọn đúng tấm ấy. Tôi ngã nhào xuyên qua một bức bình phong vẽ Thân rễ bung mở dưới những vì sao thuần phục, rồi chống tay vào khung có bánh xe của nó để đứng vững. Sau lưng tôi, lối mở khép lại. Bên kia phòng khiêu vũ, đôi cửa đầu tiên chạm nhau bằng một tiếng vỗ gỗ bóng loáng. John vui sướng giơ cả hai tay, và dàn nhạc lao vào đoạn lớn tiếng hơn mà anh vẫn dùng mỗi khi hiện thực giúp tác phẩm của mình hay thêm.
Mặt sàn đã nghiêng đi. Phần lớn mọi người không nhận ra vì các vũ công của John đã bắt đầu xoay xuống dốc. Y phục của họ tạo thành một bữa tiệc chuyển động mang màu mận, mộc qua, kem và vàng quay. Nước hoa làm ngọt mùi mồ hôi bốc lên từ đám đông. Bên dưới là mùi xanh ẩm của hầm, mùi gai rỗng bị chẻ. Nhà Briar đã thôi giả vờ mình là kiến trúc.
“Những người phục vụ phàm trần, sang chỗ đá cẩm thạch phía bắc,” tôi bảo hàng người bưng khay gần nhất. “Mang theo các bình nước. Bỏ đồ bạc lại.”
Một người hầu nam liếc về phía Benjamin thay vì cử động. Vị nhiếp chính đứng gần những cánh cửa dẫn sang khu khách, bờ vai rộng giản dị dưới chiếc áo khoác triều phục sẫm màu, mắt dõi theo Joshua băng qua sàn. Benjamin khẽ gật đầu, nhỏ đến mức gần như không thấy. Sự cho phép. Người hầu tuân lệnh ông ta, dù chỉ thị là của tôi. Việc phục vụ ở đây vận hành như thế. Một người biết nơi nào an toàn; một người khác nắm quyền gật đầu.
Tôi đẩy bức bình phong vương miện của John chắn ngang đường may nóng nhất rồi giật lấy một bức khác từ người chăn cừu đeo mặt nạ. John sà xuống bên tôi, mái tóc màu đồng tết cùng ruy băng xanh, đôi mắt xám tím sáng long lanh. “Deborah, cưng à, nếu cô định thay đổi vị trí sân khấu thì cho tôi tám nhịp.”
“Hãy để đến cuối cùng mọi người đều còn sống.” Tôi chỉ vào bục của các nhạc công. “Đưa bình phong vào giữa các vũ công và huy chương ở trung tâm. Đừng để ai giẫm lên đường may sẫm màu.”
Anh nhìn xuống. Sàn sơn mài đang lõm dưới đôi giày nạm đá quý của anh, chìm dần về phía Thân rễ ở giữa phòng. Một người khôn ngoan có lẽ sẽ cho dừng nhạc. John vỗ nhịp mạnh hơn. Các vũ công theo tay anh rời xa tâm phòng, và trong vài giây, nỗi kinh hoàng khoác vũ đạo khéo đến mức triều đình còn vỗ tay tán thưởng.
Cửa sập phục vụ cạnh đá cẩm thạch phía bắc đã trương lên và kẹt cứng. Tôi móc Móc xỉ than vào khoen sắt rồi kéo. Dụng cụ cong ngoạm vào lòng bàn tay xuyên qua lớp chai cũ. Hai người phục vụ nhập cuộc mà không cần ai bảo, một người ghì ngang eo tôi, người kia vặn giật khung cửa. Bên kia phòng, các vị khách bất tử phàn nàn rằng bình phong che mất tầm nhìn. Rồi một đường may gai rỗng mở ra dưới một quý bà mặc lụa vàng và khép lại xuyên qua mũi chiếc hài của bà.
Tiếng thét của bà cắt phăng tiếng đàn viol làm đôi. Chiếc hài vẫn mắc lại. Bà rút được chân ra, tất rách toạc và hai ngón chân chảy máu, trong khi đường may nhai lớp lụa chìm xuống sàn. Cuối cùng những người gần bà nhất cũng hiểu. Đây không phải trò của John. Ngôi nhà đã chọn được một hương vị.
Cửa sập bật toạc. Khí lạnh cuộn ra từ cầu thang phục vụ, mang theo mùi mỡ trục và bụi rễ chết chua khé. Jasmine đứng cao hơn tôi ba chiếu nghỉ, hai tay nắm chặt thanh chắn xe. Váy xanh cung đình của cô được vén qua thắt lưng, những lọn tóc mượt đã xổ xuống che một mắt, còn chùm chìa khóa bằng đồng bên hông va lanh canh vào nhau. Sau lưng cô là xe Cho ăn lúc hoàng hôn, chất đầy hàng và bị bỏ lại.
“Tôi tìm thấy nó trong phòng trưng bày gương,” cô gọi xuống. “Bánh xe bị chèn cứng. Thẻ điều phối biến mất rồi.”
Một cánh cửa khác sập lại. Còn ba. Phòng khiêu vũ chúi mạnh đến mức những chiếc cốc có chân lăn về phía tâm phòng. Tôi kéo ngang bức bình phong vương miện, còn các gia nhân thúc bánh xe của nó vào một đường may sàn, dựng thành hàng rào giữa đám đông mắc kẹt và đoạn sơn mài dốc nhất. John hướng những người đóng vai chăn cừu và hoàng hậu đi theo nó. Giọng sáng rõ của anh hô cho họ những bước chân khiến họ không nghe thấy chữ chạy.
“Rút nêm rồi đưa xe xuống,” tôi bảo Jasmine. “Dùng lối dốc phía đông. Đừng chạm tay vào các lan can sống.”
Ánh mắt cô lướt qua những người bị dồn lên đá cẩm thạch phía bắc. Cô đếm họ; Jasmine bao giờ cũng đếm những người bị bỏ quên trước khi tính đến mình. “Một mình cô không giữ nổi sàn này đâu.”
“Bếp lò giữ được. Cho nó ăn đi.” Tôi tìm nhung đen giữa màu vàng và màu mận. Joshua đã biến mất. Benjamin cũng vậy. Cánh cửa khu khách vẫn mở trên một bức tường nơi mọi lối cửa khác đều đang khép lại. Từ bên kia vọng ra giọng Joshua, đã trút sạch vẻ uể oải kiểu cung đình.
“Đi theo đường đến Ghế gai.”
Những lời ấy vang xuyên qua phòng trưng bày gương. Sau đó gỗ nứt, tiếp theo là một tiếng rên bị cắt ngang. Tôi bỏ Jasmine lại với chiếc xe và chạy.
Phòng trưng bày của khách ném hình ảnh tôi trở lại từ hai mươi tấm gương có bản lề: khuôn mặt nâu bóng mồ hôi, ghim đồng trượt khỏi những lọn tóc, Móc xỉ than đen sì trong nắm tay. Ở cuối phòng, Benjamin đứng trước căn phòng của Joshua, một tay đặt trên cột cửa. Cánh cửa đã khép lẫn vào tường. Sau những tấm ván bóng nhẵn, căn phòng co lại quanh người thừa kế. Vai Joshua lộ qua một khe không rộng hơn chiếc đĩa ăn tối. Một cột giường ép dưới xương sườn anh ta.
“Lần nữa,” Benjamin nói. Giọng ông ta mang vẻ bình thản từng dùng khi dạy Jasmine và tôi rằng đói bao lâu thì người ta sẽ biết phục tùng hơn. “Ra lệnh cho đường dẫn tới Ghế gai. Ngôi nhà biết máu của cậu.”
Bàn tay không tì vết của Joshua cào qua khe hẹp. Giờ tất cả những chiếc nhẫn đều đã được xoay mặt vào trong. “Mở cửa.”
Không thứ gì mở ra. Thay vào đó, thớ gỗ đói siết chặt quanh cổ tay anh ta. Dòng máu hoàng gia điều khiển được cửa, cầu thang, vách ngăn—mọi bộ phận ngôi nhà vốn đã sở hữu. Nó không thể chấm dứt cuộc săn nhiệt, cũng như một hoàng tử không thể ra lệnh cho cái bẫy phải hối tiếc về mắt cá chân mắc trong đó.
Tôi thúc Móc xỉ than vào giữa cánh cửa và khung. Mũi sắt lún vào 2 inch rồi dừng lại. Qua khe hẹp dần, tôi thấy chiếc giường dành cho khách cong thành một vòm lệch, nệm gập oằn, dây giường căng cứng. Joshua bị ghim giữa ván chân giường và bức tường đang khép. Thớ gỗ bóng nhẵn ôm siết hai vai anh ta. Khuôn mặt anh ta đã mất vẻ láu lỉnh. Không còn vẻ ấy, anh ta trông quá trẻ đối với một kẻ bất tử, và vô cùng tức giận vì điều đó.
“Khoan đã, Deborah,” Benjamin nói. “Căn phòng này có giá trị.”
Tôi chống một chiếc ủng lên tường và kéo mạnh chiếc móc. “Theo chương trình ngày mai thì người trong đó cũng có giá trị.”
Benjamin chộp lấy cán sắt và ghìm nó đứng yên. Ông ta có sức mạnh tích lũy suốt bốn thế kỷ, còn tôi có một dụng cụ làm cho bếp lò. Cuộc giằng co kết thúc đúng như người ta vẫn đoán. “Ngôi nhà sẽ nhượng bộ khi được cho ăn. Hãy bảo toàn căn phòng.”
Từ phòng khiêu vũ vọng tới một tiếng va sập khác hướng vào trong. Chiếc xe không thể tới Bếp lò trước khi căn phòng này gập lại. Benjamin biết điều đó. Ông ta nhìn Joshua bị nghiền nát với sự kiên nhẫn của một người đang chờ xem lưỡi dao nào còn giữ được độ sắc. Joshua là phép thử của ông ta. Tôi là phép thử thứ hai.
Tôi buông Móc xỉ than.
Sau giường có một khe phục vụ vì chính tôi đã cắt và tra dầu cho nó trong trọn một mùa chăm nom. Giấy đăng ký của tôi nằm dưới lớp bồ hóng Hầm gốc, nơi chẳng triều thần nào buồn tìm, và tôi đã gìn giữ bí mật ấy như người nghèo cất dành một đồng vàng: bằng cách tưởng tượng tất cả những cánh cửa nó có thể mua. Một căn phòng cho Jasmine. Một con đường tới bình minh. Bàn tay chính tôi đặt lên Nhà Briar, còn Benjamin buộc phải hỏi xin.
Chừng nào tôi còn giữ đồng xu, không cánh cửa nào trong số ấy mở ra.
Tôi dùng vai đẩy qua Benjamin rồi luồn cả hai bàn tay trần vào khe. Các ngón tay tôi túm được tấm phủ giường. Tôi giật nó ra, hất những chiếc gối bay vào bức tường đang khép. Ngôi nhà kéo vải giường xuống thành những gợn sóng đói khát. Giường giữ lấy một thân người; đó là công việc gia đình của nó. Lột trần nó, phá nó, khiến nó không còn là giường nữa, và vị khách phải đi nơi khác. Hearthright khắc nghiệt theo cách ấy. Nó đòi lao động, giản dị và chính xác. Nó cũng đòi trả giá.
“Hãy bảo toàn nó,” Benjamin nói.
Xương sườn Joshua va vào cột giường. Đầu anh ta ngoặt về phía tôi. “Deborah.”
Không biệt danh âu yếm. Không lời đùa. Chỉ có tên tôi.
Tôi móc các ngón tay vào lớp vải bọc nệm và kéo đến khi nó rách toạc. Lông vũ nổ tung trên chiếc áo khoác đen của Joshua. Bên dưới, dây giường căng ngang khung. Tôi đã tự tay căng những sợi dây ấy vào mùa đông trước. Tôi biết nút nào chịu sức nặng ở giữa và căn phòng đã mọc lệch quanh chiếc chốt nào sau một lần được cho ăn ướt. Tay trái tôi cào lỏng nút thắt. Tay phải giật chiếc chốt bật lên. Da lòng bàn tay tôi toạc ra.
“Chiếc giường này đã bị tháo tung,” tôi nói với ngôi nhà. “Nhả khách của nó ra.”
Khung giường chống lại tôi. Tất nhiên rồi. Nhà Briar chưa bao giờ nhầm lẫn giữa chăm nom và tử tế. Tôi giật bung một thanh giường, rồi thanh còn lại. Chiếc chốt cuối cùng xoay dưới ngón cái tôi. Trong một giây xấu xí, tôi muốn triều đình nhìn thấy. Tôi muốn Benjamin nhìn thấy dòng máu quý giá của ông ta thất bại ở nơi đôi tay phàm bị bỏng của tôi thành công. Mong muốn ấy không khiến cuộc giải cứu trở thành giả dối. Nó khiến cuộc giải cứu thuộc về tôi.
Chiếc giường rời ra từng mảnh.
Gỗ gập vào trong với âm thanh của cành xanh gãy dưới một chiếc xe chất nặng. Tấm nệm, các thanh giường, cột chạm trổ và nửa bức tường phía trong co rút thành một nút cứng. Một khối lượng tương đương biến mất khỏi căn phòng. Trần nhà hạ xuống. Rồi căn phòng bị thu nhỏ co giật và ném Joshua qua đường may cửa vốn chưa tồn tại chỉ một nhịp tim trước. Vai anh ta đập xuống sàn phòng trưng bày, cả người trượt vào chân giá gương.
Một mảnh root-splinter đen xuyên qua các khớp bàn tay phải của tôi. Nó chui vào dưới khớp đầu tiên rồi xuyên ngang bên dưới những khớp còn lại. Cơn đau biến cánh tay tôi thành một chiếc chuông vừa bị nện. Các ngón tay bật xòe. Chúng không khép lại được nữa. Máu nhỏ lộp độp lên tấm phủ giường rách trong khi căn phòng ổn định quanh khoảng trống của chiếc giường đã mất, giờ nhỏ hơn và vĩnh viễn sai lệch.
Joshua chống người lên một khuỷu tay. Anh ta vươn về phía tôi bằng chính bàn tay đã ra lệnh cho tấm vách khép lại. Tôi lùi tránh. Khuôn mặt anh ta căng lên—vì đau hay vì bị xúc phạm thì tôi không biết, và cũng chẳng có thời gian để chọn xem mình thích nguyên nhân nào hơn.
Những tấm gương của John xoay trên bản lề đồng. Hết tấm này đến tấm khác, chúng quay khỏi đám triều thần đang tháo chạy để hướng về tôi. Bàn tay đẫm máu của tôi hiện ra mười hai lần, rồi hai mươi lần, nhân lên bên cạnh căn phòng bị nghiền và vị hoàng tử nằm trên sàn. John đứng nơi cửa phòng trưng bày, hai tay dang rộng, giờ chỉ huy sự chú ý khi dàn nhạc đã im bặt.
“Hỡi Tòa án gốc,” anh nói, giọng tươi sáng đủ để mọi quý tộc khiếp đảm đều nghe thấy, “hãy chiêm ngưỡng bàn tay đã chuyển dời hoàng tử cây tầm ma của các vị.”
Phòng khiêu vũ lại chao đảo. Được vỗ tay hẳn còn dễ chịu hơn. Tôi chộp Móc xỉ than bằng tay trái rồi chạy về cầu thang phục vụ. Bàn tay phải co hờ, buông thõng bên váy. Mỗi bước chân đều làm mảnh dằm rung lên. Sau lưng, Joshua gọi tên tôi một lần. Benjamin không nói gì. Sự im lặng của ông ta bám theo sát hơn.
Jasmine đã giải phóng chiếc xe và đưa phần lớn sức nặng của nó xuống lối dốc phía đông. Tôi túm thanh chắn sau bằng tay trái. Cùng nhau, chúng tôi dẫn xe vào Hầm gốc, nơi Bếp lò đỏ màu than hồng sau miệng sắt, còn Thân rễ co dúm trên đầu thành những vòng xoắn khô khốc, ngày càng siết chặt. Tăng trưởng chết trên xe va đập và xô dịch: gai rỗng đã tỉa, các cú đúp phòng đã kiệt, những khúc rễ đen to bằng cổ tay. Đủ thức ăn, được giao quá muộn.
“Tay cô,” Jasmine nói.
“Đẩy đi.”
Cô đẩy. Tôi chèn Móc xỉ than dưới bó đầu tiên, nhưng cán sắt lăn tuột khi các ngón tay phải không khép nổi quanh nó. Sắt va xuống sàn. Miệng Jasmine mím thành một đường thẳng. Cô giữ sức nặng của xe trong lúc tôi đổi bên, chèn chiếc móc dưới cẳng tay trái rồi bẩy tăng trưởng chết vào lửa, từng mẻ một. Khói phủ lên lưỡi tôi vị nhựa cây đắng nghét. Bếp lò nhận bó đầu tiên, rồi bó thứ hai. Phía trên chúng tôi, cung điện nghiến chuyển quanh những cánh cửa phòng khiêu vũ.
Trên chồng cuối cùng, một con dấu sáp sẫm màu bắt ánh lửa. Dấu nhiếp chính của Benjamin in trên dây buộc xe. Tôi biết dấu ấy. Nó từng niêm phong các bản kiểm kê kho thực phẩm, sổ lương và một lần là chiếc hộp đựng những món nợ tá điền của cha mẹ tôi. Nó có nghĩa chiếc xe này đã đi qua thẩm quyền của ông ta trước khi có kẻ bỏ nó lại trong phòng trưng bày của khách với bánh xe bị chèn.
Khúc rễ cuối cùng rơi vào Bếp lò. Ngọn lửa màu xanh lam chạy dọc lớp vỏ. Nhà Briar nới lỏng từng inch một: Thân rễ trước tiên, rồi các bức tường hầm, rồi những cánh cửa phòng khiêu vũ ở xa mở ra với một tiếng gỗ rên kéo dài. Jasmine nắm lấy cổ tay bị thương của tôi trước khi nó kịp va vào bếp lò, vừa cẩn thận vừa giận dữ. Trên đầu cầu thang, Joshua đứng bầm dập dưới những tấm gương đang dõi theo của John. Phía sau anh ta, Benjamin nhìn từ dấu nhiếp chính sang bàn tay tàn phế của tôi, và đôi mắt xanh lục của ông ta dừng lại ở đó với vẻ thỏa mãn của một người vừa tìm thấy dụng cụ thất lạc trong chính ngôi nhà khóa kín của mình.
